Kante càng hay, Sarri càng đáng nể

Thứ hai - 10/12/2018 01:31
Ban đầu, báo chí Pháp so sánh N’Golo Kante với Claude Makelele - tiền vệ trung tâm mà người ta phải dùng tên anh để đặt cho một khái niệm, vai trò, vị trí, rồi đưa vào từ điển bóng đá. Bản thân Kante có muốn so sánh như vậy?
Kante càng hay, Sarri càng đáng nể
Chính Kante thừa nhận: bất quá anh chỉ mong được như Lassana Diarra - mẫu tiền vệ trụ đúng nghĩa, khiêm nhường nhất trong môn bóng đá.

Có hai “bài học nhập môn” cho các phụ nữ hoặc trẻ em đang muốn khám phá thế giới tuyệt vời của môn túc cầu. Hiểu được luật việt vị, tức đã hiểu được căn bản về môn chơi này. Nhận ra cầu thủ tiền vệ trụ trên sân, coi như đã bước lên đẳng cấp cao trong việc thưởng lãm môn thể thao vua.

Bây giờ khi Kante ghi bàn, mở ra chiến thắng cực kỳ quan trọng cho Chelsea trong trận “hạ bệ” Man City, người ta lại chỉ vào Kante và bảo Chelsea đã có Frank Lampard mới. Ở Chelsea, Lampard là một tượng đài vĩ đại. Mặt khác, Lampard thuộc mẫu tiền vệ danh giá, ở thái cực ngược lại so với mẫu tiền vệ “không ghi bàn”, như Diarra hoặc Makelele. Một đứa trẻ vừa chơi bóng lần đầu dĩ nhiên sẽ muốn “làm Lampard”, hơn là “làm Makelele”.

Còn ai nữa, để so sánh Kante? Có một huyền thoại mà giới trẻ chắc không biết nhiều. Đó là Jean Tigana - khá tương đồng với Kante về vẻ ngoài (nhất là chiều cao 1m68 và thành tích cả đời chỉ ghi... 1 bàn cho ĐT Pháp). Trong nửa đầu thập niên 1980, bộ ba Michel Platini - Jean Tigana - Alain Giresse của Les Bleus nổi tiếng ngang với Zico - Socrates - Falcao của Brazil huyền ảo. Gần như tất cả những gì đáng gọi là “nghệ thuật nhồi bóng” đều được gói gọn trong tài năng và cách chơi của họ. Nhưng Platini chiếm trọn hào quang. Và ở thái cực ngược lại: Tigana lãnh hết những gì liên quan đến sự khiêm nhường. Thiên hạ có thể tranh cãi: Tigana không muốn ghi bàn, hay... không biết ghi bàn! Nhưng số đông phải đồng ý: không có Tigana thì sẽ không có Platini.

 

Khả năng thực của một cầu thủ đôi khi không phải do họ quyết định. Vấn đề nằm ở cách chơi, ở khâu phân vai của HLV, hoặc ở nhiệm vụ cụ thể của từng mắt xích trong đội.

Trong mắt Maurizio Sarri, Kante không thể đá ở giữa hàng tiền vệ Chelsea - cho dù đấy chính là nơi mà anh đã thành công, trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử Premier League vô địch 2 mùa liên tiếp, ở 2 đội bóng khác nhau. Sarri chọn Jorginho.

Vai trò cũng như vị trí của Kante ở Chelsea mùa này không phải là vai trò và vị trí mà giới bình luận nghĩ rằng thích hợp nhất với Kante. Cũng không phải là vai trò và vị trí mà anh đã thành công ở Leicester và Chelsea trước đây. Câu hỏi đặt ra: tại sao Kante lại không thể thành công khi chơi thiên về tấn công, lãnh nhiệm vụ ghi bàn? Tại sao ngày xưa Tigana không thể thành công, nếu ông khoác áo số 10, để Platini đá tiền vệ trụ? Tổng quát hơn nữa: giả sử siêu sao Lionel Messi đá... hậu vệ cánh, tại sao anh lại không thể thành công? Không bao giờ có câu trả lời, vì trên thực tế cũng đâu bao giờ người ta có dịp “kiểm nghiệm”. Đấy chính là một trong những chỗ làm môn bóng đá trở nên vĩ đại.

Muốn luân phiên thử nghiệm 11 cầu thủ trong một đội bóng, mỗi người chơi đủ 11 vị trí khác nhau, cần đến... 39.916.800 trận đấu (vâng, gần 40 triệu trường hợp, chỉ cần phép tính 11 giai thừa rất đơn giản). Cho nên, Sarri đâu cần thử nghiệm. Ông muốn vậy, thế là đủ. Ông không cần rao giảng triết lý, cũng chẳng phải thể hiện quan điểm chuyên môn gì. Kante đá ở đâu, giữ vai trò gì, đấy là việc của Sarri. Và ông không nhất thiết phải trả lời công luận, xem rút cuộc thì Kante là Makelele, là Lampard, hay là Tigana ngày trước! Chỉ biết: Kante mà càng thành công, thiên hạ sẽ càng phải khâm phục Sarri.

Nguồn tin: Bongdaplus

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

Km2019
happistar
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây